Mỗi ngày 3 truyện cười – 17/01

11

Mời quý vị và các bạn theo dõi 3 câu truyện cười ngày hôm nay 17/01 để có những giây phút thư giãn, vui vẻ. 

Moi-ngay-3-truyen-cuoi-17-01

Trạng Quỳnh: Món ngon nhà Trạng

Có thời gian, chúa Trịnh bỗng mắc một căn bệnh không chữa khỏi, đó là căn bệnh ăn không ngon. Tất nhiên chúa quanh năm sơn hào hải vị, món ngon vật lạ trong thiên hạ đều ê hề thứa mứa, vậy mà chúa vẫn không cảm thấy ngon miệng được. Một hôm, trạng Quỳnh vào hầu, chúa than thở;

– Độ rày miệng ta đắng lạ. Dù là của ngon vật lạ cũng thấy dửng dưng. Trạng có biết món nào ngon không thì nói cho ta hay?

Trạng nghe nói liền cười mỉm mà tâu ngay:

– Tâu chúa, xin hỏi chúa đã từng dùng món mầm đá chưa?

– Mầm đá? Chà, món đó thì chưa cả nghe đến. Chắc là vị ngon lắm?

– Muôn tâu, quả là có vậy. Thần vẫn dùng khi chán ăn. Ngon lắm ạ!

Chúa nghe vậy hớn hở:

– Vậy mà ta không biết sớm. Khanh về lo chuẩn bị đi. Ngay chiều nay ta sẽ thử món ăn này cho biết!

Mới xế chiều chúa ngự đến nhà Quỳnh thật. Lúc ấy Quỳnh mới sai người lập tức đi lấy mầm đá về ninh cho chúa dùng. Nồi được nấu ngay trước mặt chúa. Quỳnh bảo đốt lửa thật to cho nước sôi lên sùng sục và ngồi hầu chuyện chúa hết giờ này sang giờ khác. Gần tối, nồi hầm đá vẫn sôi chưa cạn, chúa chỉ uống nước trà suông, sót ruột mới hỏi:

– Mầm đá hầm đã lâu chắc là sắp chín?

Quỳnh thưa ngay:

– Muôn tâu, xin chúa đợi thêm lát nữa, chưa được ạ!

Chúa chờ nhưng đã đói lắm rồi, chốc chốc lại hỏi thăm. Trạng tâu:

– Món này chưa hầm chín thì lâu tiêu lắm. Xin chúa gắng chờ thêm!

Gần đến khuya, khi chúa đã chờ đợi đến đói rát ruột, Quỳnh mới thưa rằng:

– Thần e mầm đá vẫn chưa chín tới. Vậy xin chúa dùng tạm vài món dã vị của nhà thần, khi mầm đá chín, thần sẽ dâng lên ngay!

Nói xong sai người nhà bưng lên một mâm cơm trắng nóng với một lọ tương lớn, thật thơm. Chúa đang đói, ăn một hơi mấy chén thật ngon miệng. Trông thấy cái lọ, Quỳnh có viết hai chữ “Đại Phong” dán trên nắp, chúa thắc mắc.

– Đại Phong là món ngon gì mà ta chưa từng dùng?

– Muôn tâu, đó chỉ là món ăn thường ngày của một người dân thôi ạ!

– Nhưng đó là món gì?

– Bẩm là… Món tương ạ!

– À, tương, nhưng sao khanh lại đề là “Đại Phong”?

– Bẩm “đại” là lớn, “Phong” là gió, tức là gió lớn. Gió lớn thì đổ chùa, đổ chùa thì tượng lo, mà tượng lo tức là… Lọ tương ạ!

Chúa nghe Quỳnh giảng vòng vo vay cười vui vẻ rồi nói:

– Tương thì ta có ăn nhưng…. Lâu rồi. Mà vì lâu nên quên cả vị, không ngờ ăn lại thấy ngon miệng quá! Quỳnh tâu:

– Chúa nói quả không sai. Nhưng chúa ngon miệng là do chúa đã đói bụng. Khi lúc nào cũng no thì của dù ngon mấy cũng chán ăn ạ!

Chúa Trịnh hiểu ra, cười bảo:

– Vậy ta hiểu món mầm đá của khanh rồi. Chờ cho đói thì ăn ngon chớ đá thì hầm bao giờ cho chín được.

Cuộc chạy đua slogan của các hãng nổi tiếng

– Bitis (giày dép) thì có : “Nâng niu bàn chân Việt”

– Vera (áo lót nữ) thì đưa ra: “Nâng niu bầu sữa Việt”

– Kotex (băng vệ sinh) đưa ra là: “Nâng niu đàn chim Việt”

– Bao cao su ngừa thai hiệu OK cũng không chịu thua: “Nâng niu vòi voi Việt”

– Mũ bảo hiểm hiệu Protect thấy thế bèn đưa ra câu: “Nâng niu đầu lâu Việt”

– Còn mới nhất là một công ty quần lót nam đang tranh chấp với tỉnh Khánh Hoà câu xì-lô-gân: “Nâng niu… hòn ngọc Việt”

Chiều vợ

Tối kia, một cặp vợ chồng có tuổi đang nằm trên giường. Người chồng rơi vào giấc ngủ nhưng người vợ cảm thấy tình cảm dâng trong lòng và muốn nói chuyện.

Bà vợ nói: – Anh thường cầm tay em khi chúng ta yêu nhau.

Một cách mệt mỏi, ông chồng vươn ngang tay, cầm tay bà trong một giây, sau đó cố quay lại giấc ngủ.

Một lát sau bà vợ nói: – Sau đó anh thường hôn em.

Hơi bực dọc, ông chồng vươn người qua, hôn vội một cái trên má vợ và nằm xuống ngủ tiếp.

Ba mươi giây sau, bà vợ nói: – Sau đó anh thường cắn cổ em.

Điên tiết, ông chồng tung chăn và nhảy ra khỏi giường.

– Anh đi đâu? – Bà vợ hỏi.

Ông chồng quay lại và quát: – Lấy hàm răng để cắn bà chứ còn đi đâu.

Mỗi ngày 3 truyện cười – 17/01
5 (100%) 1 vote